Đài Loan – Một phần ba cuộc đời tôi
Tác giả: Hứa Tú Ngọc (Xu,Xiu-yu) Người dẫn chương trình tiếng Indonesia - Đài Phát thanh Trung ương Tôi đã ở Đài Loan được 12 năm, thời gian trôi qua thật nhanh! Trong suốt 12 năm ấy, tôi đã làm rất nhiều công việc khác nhau. Tôi vẫn còn nhớ ngày đầu tiên đặt chân đến Đài Loan, lúc đó vào nửa đêm. Vì không có số điện thoại Đài Loan lại không biết tiếng Trung, nên vừa đến khách sạn tôi liền đi tìm cửa hàng viễn thông, nhưng chẳng còn cửa hàng nào mở cửa vào giờ này cả. Trong lúc thất vọng, đột nhiên tôi nhìn thấy một cửa hàng trông giống như cửa hàng bán điện thoại, bên trong bày la liệt những tờ giấy ghi con số, nhìn rất giống các cửa hàng bán thẻ điện thoại ở Indonesia. Tôi dùng tiếng Anh chọn một thẻ, rồi nhờ ông chủ lắp vào máy di động, nhưng ông ấy cứ lắc đầu nói: “No, no”. Tôi hoàn toàn bối rối nên liên tục hỏi lại: “Why? Why?”. Sau một hồi giằng co, cuối cùng tôi mới hiểu ra, cửa hàng đó là cửa hang bán sổ xố của Đài Loan. Việc ăn uống lúc đấy cũng không hề dễ dàng. Thời đó vẫn chưa có AI như bây giờ, Google dịch cũng chưa thông minh đến thế. Mỗi lần vào nhà hàng, tôi chỉ dám gọi những món có in kèm hình ảnh trên thực đơn; nếu không có hình thì chỉ biết đoán mò, hy vọng món mình gọi là thứ có thể ăn được. Chính vì chọn món qua hình ảnh hoặc đoán mò, nên tôi thường xuyên “dính bẫy”, gọi phải những món rất khó ăn. Để chắc chắn được ăn đúng món mình muốn, trong hai tháng đầu, tôi hầu như ngày nào cũng ăn cơm hộp ở cửa hàng tiện lợi. Khi mới bắt đầu học tiếng Trung tại trung tâm Hoa ngữ, tôi còn đặc biệt nhờ thầy cô dạy trước cho mình một số từ vựng liên quan đến “ăn uống”. Việc này giúp trải nghiệm ăn uống của tôi trở nên dễ chịu hơn rất nhiều. Tuy nhiên, vẫn còn một thử thách khác, mỗi lần tôi nghe không hiểu chủ quán nói gì, họ lại nói to lên, như kiểu tôi nghe không rõ. Nếu tôi nói thêm hai lần “Hả?”, thì chủ quán sẽ hoàn toàn mất kiên nhẫn và tỏ thái độ khó chịu. Lúc đó tôi thậm chí còn nghĩ rằng, nếu tôi sinh ra với một gương mặt phương Tây, có lẽ chủ quán sẽ nói chậm hơn, hoặc dùng những từ ngữ đơn giản hơn. Tôi học tại trung tâm Hoa ngữ một năm rưỡi, và khoảng thời gian đó thật sự rất buồn tẻ! Mỗi ngày chỉ có hai đến ba tiếng lên lớp, thời gian còn lại tôi hoàn toàn không biết phải làm gì. Không được đi làm thêm, cũng không dám tiêu tiền bừa bãi, tôi chỉ có thể nhốt mình trong phòng, suốt ngày xem Doraemon bản tiếng Trung hoặc các phim truyền hình gia đình, với hy vọng tiếng Trung của mình sẽ tiến bộ nhanh hơn. Lúc đó tôi còn nói với mẹ rằng, nếu thi đại học không đậu, tôi sẽ về nước. Không ngờ tôi lại may mắn đến vậy! Cuối cùng, tôi đã trúng tuyển vào Khoa Giảng dạy Ngôn ngữ Trung Quốc của một trường đại học quốc lập ở Đài Loan! Các môn học ở đây rất thú vị, nhưng một số môn đại cương thật sự khó, chẳng hạn như học hóa học và toán bằng tiếng Trung. Tôi đã từng bị trượt môn một lần, đáng nói đó lại là môn học vào lúc 8 giờ sáng! Tôi cũng từng ở ký túc xá, nhưng vì bị một con gián khổng lồ bò lên mặt, tôi lập tức quyết định chuyển ra ngoài. Nếu có đủ ngân sách, tôi thực sự cảm thấy sống bên ngoài sẽ tốt hơn. Trong thời gian học đại học, tôi đã làm rất nhiều việc làm thêm: nhà hàng, cửa hàng Indonesia, phiên dịch, biên tập cho tạp chí Indonesia, thậm chí còn bán rau ở chợ, phát tờ rơi tại ga Đài Bắc v.v…, tôi làm đủ mọi công việc. Sau khi tốt nghiệp, tôi trở thành hướng dẫn viên du lịch, đưa nhiều khách từ Indonesia và Malaysia đến Đài Loan tham quan. Nhưng vì COVID-19, nên sau đó tôi đã phải thay đổi nhiều công việc, và cuối cùng mới được làm người dẫn chương trình tại Đài Phát thanh Trung ương, bắt đầu một hành trình nghề nghiệp hoàn toàn mới. Trong thời gian làm việc tại đài, tôi đã phỏng vấn nhiều nhân vật nổi tiếng, đồng thời học được rất nhiều điều thú vị về Đài Loan. Trên đây là những chia sẻ của tôi. Nếu bạn đang cảm thấy lo lắng về tương lai, tôi có vài lời khuyên: - Nếu bạn vẫn còn là học sinh/sinh viên, hãy kết bạn nhiều hơn, thử nhiều điều mới, đi chơi nhiều hơn; đừng giống như tôi, chỉ chăm chăm vào công việc, kết quả là giờ đây không còn một người bạn thân nào. - Nếu bạn đã đi làm, hãy tận hưởng quá trình này, đừng sợ việc thay đổi công việc hay khám phá hướng đi mới. Mỗi trải nghiệm đều là một phần của quá trình trưởng thành, cứ từ từ, mọi thứ đều sẽ mang lại kết quả xứng đáng!
![Taiwan.gov.tw [Mở một cửa sổ mới khác]](/images/egov.png)
